<html><head></head><body><div class="MyGutenberg" data-settings="eyJ0aGVtZSI6eyJ0ZXh0Q29sb3IiOiIiLCJiZ0NvbG9yIjoiIn19" data-author="bonniss"> <div class="mg-wide-small margin-y-md" data-blocktype="richtext"><p></p><div data-youtube-video="" data-shorts="true" class="youtube-shorts-embed" style="display: block; width: 100%; max-width: 100%; margin: 1.5rem 0px; text-align: center; float: none; clear: both;"><iframe width="315" height="560" allowfullscreen="true" autoplay="false" disablekbcontrols="false" enableiframeapi="false" endtime="0" ivloadpolicy="0" loop="false" modestbranding="false" origin="" playlist="" src="https://www.youtube.com/embed/sNItwF_CR0Q" start="0" style="display: block; width: 315px; max-width: 100%; height: auto; aspect-ratio: 9 / 16; margin: 0px auto; float: none; border: 0px;"></iframe></div><p>Trong một dịp ghé thăm Kamala, Ngài Ven. Dr Dhamisara Bhikku - một vị Tôn giả đã có hơn 15 năm phụng sự tại Bồ Đề Đạo Tràng - chỉ nói một câu rất giản dị. Nhưng nghe xong, ai cũng thấy rúng động: <strong>“Muốn giàu có, hãy chăm sóc cha mẹ thật chu đáo.”</strong></p><p>Không phải một bí quyết kinh doanh. Không phải cách đầu tư. Cũng không phải một lời hứa hẹn về tiền bạc hay thành công. Chỉ là chăm sóc cha mẹ.</p><p>Chúng ta dành phần lớn cuộc đời để đi tìm sự giàu có ở những nơi xa cha mẹ. Tìm một công việc tốt hơn. Một cơ hội lớn hơn. Một tài khoản nhiều tiền hơn. Ta nghĩ rằng khi có đủ tiền, có đủ thành công, rồi mình sẽ trở về chăm sóc cha mẹ. Nhưng có những điều không chờ chúng ta thành công. Có những người đến khi đủ tiền để mua cho mẹ một món quà thật đắt, thì mẹ không còn nữa. Đến khi có thời gian đưa cha đi một chuyến du lịch, thì cha đã không còn đủ khỏe để đi. Và lúc ấy, mới hiểu có những thứ không thể mua lại bằng tiền.</p><p>Một người mẹ tóc đã bạc, vẫn lặng lẽ đợi ta về ăn cơm. Một người cha chẳng biết nói lời tình cảm, nhưng lần nào con về cũng hỏi “Khi nào con đi?” Một câu hỏi nghe thật khô khan, mà sao chan chứa. Những điều ấy, đôi khi chúng ta thấy bình thường. Nhưng một ngày nào đó, căn nhà vẫn còn. Cái bàn, chiếc ghế vẫn ở đó. Chỉ là không còn ai đợi cơm nữa. Không còn ai hỏi nữa…</p><p>Lúc đó, chúng ta mới hiểu mình đã từng giàu có đến thế nào.</p><p>Bởi sự giàu có không chỉ nằm trong tài khoản ngân hàng. Không chỉ là nhà cửa, xe cộ hay những gì ta có thể sở hữu. Có một loại giàu có không nằm trong két sắt. Đó là vẫn còn cha mẹ để yêu thương. Còn cơ hội để phụng dưỡng. Còn đủ tỉnh thức để nhận ra mình đang có một điều quý giá từng ngày trôi qua. Đó là vẫn còn có thể gọi “Cha ơi...” “Mẹ ơi...”, mà vẫn còn được đáp lại.</p><p>Còn cha còn mẹ để phụng dưỡng, dù trong túi chưa có nhiều tiền, thì vẫn đang có một phước báu mà không phải ai cũng may mắn còn có được. Vẫn là người giàu có hơn rất nhiều người đang sở hữu cả gia tài của cải, mà không còn mẹ, còn cha…</p><p>Và cũng không phải hôm nay ta chăm sóc cha mẹ để ngày mai nhận lại phước phần giàu sang. Nếu vậy, thì chỉ là một cuộc đổi chác. Người biết ơn mà chăm sóc cha mẹ, tự khắc sẽ biết ơn cuộc đời. Người biết ơn cuộc đời, tự khắc sẽ được cuộc đời đối đãi tử tế. Đó không phải phép màu, đó là quy luật nhân quả vận hành âm thầm, không sai khác.</p><p>Mẹ đã từng bế ta khi ta chưa biết đi. Cha đã từng nắm tay ta khi ta chưa biết đường. Đã có những năm tháng, cha mẹ chỉ mong con mình lớn lên, khỏe mạnh, bình an. Rồi khi con lớn lên, đi xa, lập gia đình, có cuộc sống riêng, điều họ mong đôi khi lại trở nên thật nhỏ. Chỉ là một bữa cơm có đủ mặt con cái. Một ngày con trở về nhà. Một chút thời gian được ngồi bên con...</p><p>Nếu cha mẹ bạn vẫn còn hiện diện trong cuộc đời này, đó là một phước báu rất lớn mà bạn đang có, dù bạn có nhận ra hay không, nếu đọc đến đây mà lòng chùng xuống, hãy gửi bài viết này đến anh chị em trong gia đình, như một lời nhắc dịu dàng:</p><p><strong><em>Về đi. Về nhà đi. Khi vẫn còn kịp….</em></strong><br><strong>KAMALA | Vu Lan 2026</strong></p><p><br><br><br><br></p></div> </div> </body></html>